Người cao tuổi mắc Parkinson: Hướng dẫn tập luyện và phục hồi chức năng

Hướng dẫn tập luyện cho người cao tuổi mắc Parkinson: aerobic, sức mạnh, thăng bằng, kéo giãn, phòng té ngã và phục hồi ADL theo ACSM.

Người cao tuổi mắc Parkinson: Hướng dẫn tập luyện và phục hồi chức năng như thế nào?

Bệnh Parkinson không chỉ ảnh hưởng đến vận động mà còn có thể làm giảm sức bền, sức mạnh cơ, khả năng thăng bằng, dáng đi và chất lượng cuộc sống. Vì vậy, bên cạnh điều trị y khoa, hoạt động thể chất và tập luyện phù hợp là một thành phần quan trọng trong quá trình quản lý bệnh và phục hồi chức năng.

Theo tài liệu Being Active When You Have Parkinson’s Disease thuộc chương trình Exercise is Medicine – Rx for Health của American College of Sports Medicine (ACSM), hoạt động thể chất thường xuyên có thể giúp giảm mức độ nghiêm trọng của các triệu chứng Parkinson, cải thiện sức bền, khả năng đi lại và cảm nhận chung về sức khỏe. Tài liệu cũng nhấn mạnh rằng tập luyện không đảo ngược bệnh Parkinson, nhưng những tác động tích cực lên não có thể giúp người bệnh thích nghi tốt hơn với một số thay đổi do bệnh gây ra.

Thông điệp quan trọng: Người mắc Parkinson không nhất thiết phải bắt đầu bằng những buổi tập dài hoặc nặng. ACSM nhấn mạnh rằng mọi hoạt động thể chất đều có giá trị, kể cả những khoảng vận động chỉ vài phút. Điều quan trọng là bắt đầu phù hợp với khả năng hiện tại, tiến triển từ từ và duy trì lâu dài.
Đọc thêm về phục hồi chức năng người cao tuổi
Người cao tuổi mắc Parkinson: Hướng dẫn tập luyện và phục hồi chức năng

Parkinson ảnh hưởng đến khả năng vận động như thế nào?

Bệnh Parkinson có thể gây ra nhiều thay đổi về vận động. Mức độ và biểu hiện không giống nhau giữa các người bệnh và có thể thay đổi theo thời gian.

Một số khó khăn thường gặp gồm:

  • Giảm tốc độ vận động.
  • Cứng cơ.
  • Run.
  • Khó đi lại.
  • Giảm thăng bằng.
  • Khó thực hiện các chuyển động lớn.
  • Hiện tượng “đóng băng” khi đi bộ.
  • Giảm sức mạnh cơ.
  • Giảm sức bền.
  • Thay đổi tư thế.

Những vấn đề này có thể ảnh hưởng trực tiếp đến các hoạt động hàng ngày như đứng lên khỏi ghế, đi bộ, mặc quần áo, tắm rửa, mua sắm hoặc mang đồ dùng.

Do đó, mục tiêu của tập luyện không chỉ là “tập cho khỏe” mà còn là duy trì và phục hồi khả năng thực hiện các hoạt động chức năng.

Tập luyện có thể giúp gì cho người mắc Parkinson?

Theo ACSM, tập luyện thường xuyên có thể giúp giảm mức độ nghiêm trọng của các triệu chứng Parkinson và có thể làm chậm sự tiến triển của các dấu hiệu bệnh. Hoạt động thể chất cũng giúp cải thiện sức bền, khả năng đi lại và cảm nhận chung về cuộc sống.

Tuy nhiên, cần hiểu đúng rằng tập luyện không chữa khỏi hoặc đảo ngược bệnh Parkinson. Mục tiêu là giúp người bệnh duy trì khả năng vận động và bù trừ tốt hơn cho những thay đổi do bệnh gây ra.

Không nên coi tập luyện là phương pháp thay thế thuốc điều trị Parkinson. Hoạt động thể chất nên được xem là một phần bổ sung của kế hoạch điều trị và phục hồi chức năng toàn diện.

Nguyên tắc bắt đầu tập luyện ở người Parkinson

Tài liệu ACSM đưa ra một số nguyên tắc quan trọng khi bắt đầu chương trình vận động.

  1. Trao đổi với bác sĩ về mong muốn tăng mức độ hoạt động ↓
  2. Xem xét liệu người bệnh có cần được giới thiệu đến vật lý trị liệu hay không ↓
  3. Tìm chuyên viên có kinh nghiệm với bệnh Parkinson ↓
  4. Đánh giá những khó khăn về vận động và nguy cơ té ngã ↓
  5. Xây dựng chương trình phù hợp với khả năng và sở thích ↓
  6. Điều chỉnh chương trình khi triệu chứng và khả năng vận động thay đổi

ACSM đặc biệt khuyến nghị người bệnh có thể làm việc với chuyên viên vật lý trị liệu hoặc chuyên gia sinh lý học vận động có kinh nghiệm về Parkinson để thiết kế chương trình an toàn và phù hợp.

Người Parkinson ở giai đoạn sớm hay tiến triển đều có thể tập

Một quan niệm sai lầm là chỉ người mắc Parkinson giai đoạn nhẹ mới có thể tập luyện.

Tài liệu ACSM nhấn mạnh rằng người bệnh ở cả giai đoạn sớm và giai đoạn tiến triển đều có thể hưởng lợi từ hình thức tập luyện phù hợp. Tuy nhiên, khó khăn vận động thay đổi giữa từng người và có thể thay đổi theo thời gian, vì vậy chương trình cũng cần được điều chỉnh tương ứng.

Nguyên tắc “Bắt đầu từ nơi bạn đang ở – sử dụng những gì bạn có – làm những gì bạn có thể”. Đây là cách tiếp cận phù hợp hơn so với việc cố gắng bắt chước chương trình tập của một người mắc Parkinson khác.

1. Tập luyện sức bền và aerobic

Hoạt động aerobic là những vận động nhịp nhàng và liên tục làm tăng nhịp tim và nhịp thở. Nhóm bài tập này giúp cải thiện sức bền và được ACSM đưa vào chương trình vận động dành cho người Parkinson.

Các hình thức có thể lựa chọn

  • Đi bộ.
  • Đạp xe tại chỗ.
  • Chèo máy.
  • Tập dưới nước.
  • Khiêu vũ cùng bạn tập hoặc người thân.

Nếu người bệnh có vấn đề về thăng bằng hoặc thường xuyên xuất hiện hiện tượng “đóng băng” khi đi bộ, xe đạp trong nhà hoặc hoạt động dưới nước có thể an toàn hơn đi bộ hoặc chạy trong một số trường hợp.

Mức độ tập aerobic theo ACSM

Thành phần Khuyến nghị trong tài liệu ACSM
Loại hoạt động Hoạt động nhịp nhàng, liên tục
Tần suất 3–4 ngày/tuần
Thời lượng ban đầu 5–10 phút/ngày
Mục tiêu dần đạt Khoảng 30 phút trong ngày
Cường độ ban đầu Tương đối nhẹ
Người Parkinson nhẹ–trung bình Có thể tăng dần đến mức vừa hoặc khó hơn tùy khả năng

Thời gian tập có thể được chia nhỏ và cộng dồn trong ngày. Ví dụ, người bệnh có thể thực hiện nhiều khoảng 5–10 phút thay vì cố gắng tập liên tục 30 phút.

Điều quan trọng không phải là hoàn thành một buổi tập thật dài. Với người bắt đầu từ mức hoạt động thấp, nhiều khoảng vận động ngắn trong ngày vẫn có giá trị.

Cách tăng thời gian và cường độ an toàn

Nguyên tắc quan trọng là bắt đầu thấp và tăng chậm.

  1. Bắt đầu với 5–10 phút hoạt động nhẹ ↓
  2. Đánh giá phản ứng của cơ thể ↓
  3. Tăng dần thời gian vận động ↓
  4. Khi thích nghi tốt, tăng dần mức độ gắng sức ↓
  5. Duy trì chương trình phù hợp với khả năng lâu dài

ACSM cũng khuyến nghị khởi động và thả lỏng với tốc độ nhẹ khoảng 5–10 phút trước và sau buổi tập.

Đi xe đạp có thể là lựa chọn tốt

Đạp xe, đặc biệt là xe đạp tại chỗ, có thể là một lựa chọn đáng cân nhắc cho người Parkinson gặp khó khăn về thăng bằng hoặc hiện tượng “đóng băng” khi đi bộ.

Tài liệu ACSM cũng đề cập rằng các lớp đạp xe dành cho người Parkinson đã cho kết quả tích cực, đặc biệt khi người bệnh được hướng dẫn hoặc tập ở tốc độ đạp nhanh theo chương trình phù hợp.

Không nên tự chuyển sang đạp xe tốc độ cao nếu người bệnh chưa được đánh giá. Mức độ và hình thức đạp xe cần phù hợp với khả năng tim mạch, thăng bằng và giai đoạn bệnh.

2. Tập sức mạnh cho người Parkinson

Giảm khối lượng và sức mạnh cơ là vấn đề thường gặp ở người mắc Parkinson. Vì vậy, tập sức mạnh là một thành phần quan trọng trong chương trình phục hồi.

Sức mạnh cơ tốt hơn có thể giúp người bệnh thực hiện các hoạt động chức năng như:

  • Đứng lên khỏi ghế.
  • Ngồi xuống.
  • Đi lại.
  • Mang đồ dùng.
  • Nâng các vật dụng phù hợp.
  • Duy trì tư thế thẳng hơn.

Các hình thức tập sức mạnh

  • Dây kháng lực.
  • Máy tập tạ.
  • Trọng lượng cơ thể.
  • Đứng lên – ngồi xuống từ ghế.
  • Squat có điểm tựa phù hợp.

Khuyến nghị trong tài liệu ACSM

Thành phần Khuyến nghị
Tần suất 2–3 ngày/tuần
Thời gian nghỉ Có ngày nghỉ giữa các buổi tập
Cường độ ban đầu Nhẹ
Cường độ tiến triển Tăng dần đến mức vừa hoặc khó tùy khả năng
Số lần lặp 8–12 lần cho mỗi nhóm cơ chính
Số hiệp ban đầu 1 hiệp
Mục tiêu tiến triển Có thể tăng đến 3 hiệp

Những nhóm cơ cần đặc biệt chú ý

ACSM khuyến nghị chú trọng các cơ ở:

  • Lưng.
  • Mông.
  • Hông.

Tăng cường những nhóm cơ này có thể hỗ trợ khả năng duy trì tư thế thẳng hơn và cải thiện chức năng vận động.

Bài tập đứng lên từ ghế

Đứng lên từ ghế là một bài tập chức năng rất phù hợp để liên kết sức mạnh cơ với hoạt động hàng ngày.

Tuy nhiên, người có thăng bằng kém nên tập ở vị trí an toàn, có điểm tựa chắc chắn và có người hỗ trợ khi cần.

Người Parkinson giai đoạn tiến triển cần lưu ý gì khi tập sức mạnh?

Tài liệu ACSM lưu ý rằng người Parkinson giai đoạn tiến triển có thể không phù hợp với việc sử dụng tạ rời vì tạ dễ bị đánh rơi. Trong trường hợp này, dây kháng lực, máy tập hoặc bài tập sử dụng trọng lượng cơ thể có thể được cân nhắc tùy tình trạng.

Nếu người bệnh Parkinson tiến triển có nguy cơ mất thăng bằng hoặc khó kiểm soát động tác, không nên tự tập với tạ rời. Nên có chuyên viên hướng dẫn và người hỗ trợ ở gần khi cần.

3. Tập linh hoạt và tầm vận động

Parkinson có thể ảnh hưởng đến độ linh hoạt, tư thế và khả năng vận động của các khớp. Vì vậy, các bài tập nhằm duy trì tầm vận động và giảm cảm giác cứng khớp là một phần quan trọng của phục hồi.

Các vùng nên chú ý bao gồm:

  • Ngực.
  • Cánh tay.
  • Thân mình.
  • Cổ.

Hai dạng bài tập linh hoạt

Vận động tầm khớp: đưa khớp qua phạm vi vận động phù hợp, chẳng hạn xoay cánh tay hoặc xoay thân.

Kéo giãn: thực hiện động tác kéo giãn chậm và giữ ở mức cảm nhận cơ căng phù hợp.

Khuyến nghị trong tài liệu ACSM

Thành phần Khuyến nghị
Tần suất 2–3 ngày/tuần hoặc hàng ngày
Vận động tầm khớp Khoảng 10 lần đối với các khớp bị ảnh hưởng
Kéo giãn tĩnh Giữ khoảng 10–30 giây
Số lần kéo giãn Lặp lại 2–4 lần
Mức độ Vận động nhẹ nhàng trong phạm vi có thể và kéo giãn đến cảm giác căng cơ phù hợp

Tài liệu cũng khuyến khích sử dụng những chuyển động lớn và rõ ràng thay vì những động tác quá nhỏ.

4. Tập luyện và tư thế

Thay đổi tư thế là một vấn đề quan trọng trong Parkinson. Vì vậy, chương trình tập không nên chỉ tập trung vào chân mà cần quan tâm đến thân mình, lưng, ngực và cổ.

Người bệnh có thể được hướng dẫn những động tác giúp:

  • Mở rộng vùng ngực.
  • Vận động thân mình.
  • Duy trì tư thế thẳng.
  • Tăng khả năng xoay thân.
  • Duy trì tầm vận động của cổ và vai.

5. Tập thăng bằng và phòng ngừa té ngã

Té ngã là một vấn đề đặc biệt quan trọng ở người Parkinson vì bệnh có thể ảnh hưởng đến dáng đi, thăng bằng và khả năng phản ứng khi mất thăng bằng.

Do đó, chương trình tập cần được điều chỉnh theo nguy cơ té ngã của từng người.

  1. Đánh giá khả năng thăng bằng và đi lại ↓
  2. Xác định tình huống dễ gây mất thăng bằng ↓
  3. Lựa chọn bài tập phù hợp với mức độ bệnh ↓
  4. Sử dụng điểm tựa hoặc người hỗ trợ khi cần ↓
  5. Tăng dần độ khó dưới sự giám sát phù hợp

Nếu sử dụng đi bộ như một hình thức tập luyện, ACSM đề cập rằng gậy đi bộ hoặc gậy trekking có thể hỗ trợ thăng bằng ở một số người.

6. Lựa chọn thời điểm tập phù hợp

Triệu chứng Parkinson có thể thay đổi trong ngày. Nhiều người có những thời điểm trong ngày cảm thấy vận động tốt hơn, nhưng thời điểm này có thể khác nhau giữa các ngày.

Vì vậy, ACSM khuyến nghị người bệnh lựa chọn thời điểm mà triệu chứng đang ở trạng thái tốt hơn để thực hiện hoạt động thể chất khi có thể.

Không nhất thiết phải tập vào một khung giờ cố định nếu thời điểm đó người bệnh thường có triệu chứng nặng. Có thể điều chỉnh lịch tập để phù hợp với thời điểm cơ thể hoạt động tốt hơn.

7. Chọn hoạt động mà người bệnh yêu thích

Khả năng duy trì chương trình lâu dài rất quan trọng. Vì vậy, người bệnh nên lựa chọn những hoạt động mà mình cảm thấy thích thú và có thể thực hiện an toàn.

Các hoạt động có thể bao gồm:

  • Đi bộ.
  • Đạp xe.
  • Khiêu vũ.
  • Tập dưới nước.
  • Tập sức mạnh.
  • Kéo giãn.
  • Yoga phù hợp.

ACSM cũng đề cập rằng những hoạt động kết hợp vận động và tâm trí như yoga có thể được cân nhắc ở người cảm thấy buồn hoặc lo âu, với mục tiêu hỗ trợ cảm xúc và giảm lo âu.

8. Tập luyện cùng người thân hoặc bạn tập

Người mắc Parkinson có thể gặp khó khăn khi tập một mình. Tập cùng bạn bè, nhóm tập hoặc thành viên gia đình có thể giúp tăng động lực và tạo thêm sự an toàn.

Người tập cùng cũng có thể hỗ trợ khi người bệnh cần giúp đỡ trong một số hoạt động.

Đối với người có nguy cơ té ngã, tập cùng người khác không chỉ giúp duy trì động lực mà còn tăng mức độ an toàn.

9. Chú ý đến giọng nói và nuốt

Parkinson không chỉ ảnh hưởng đến tay chân. Một số người bệnh có thể gặp khó khăn khi nuốt hoặc khó nói rõ.

Tài liệu ACSM khuyến nghị người có những vấn đề này nên tìm sự hỗ trợ của chuyên gia âm ngữ trị liệu. Việc tập luyện giọng nói và vận động có thể hỗ trợ khả năng giao tiếp và biểu cảm khuôn mặt.

Khó nuốt không nên chỉ được xem là một triệu chứng thông thường của Parkinson. Nếu người bệnh thường xuyên ho khi ăn uống, nghẹn hoặc gặp khó khăn khi nuốt, nên được đánh giá chuyên môn.

10. Tập trung vào động tác đang thực hiện

ACSM đưa ra một điểm rất thực tế: khi tập luyện, người bệnh nên tập trung vào chuyển động đang diễn ra ngay lúc đó thay vì liên tục nghĩ đến động tác tiếp theo.

Điều này đặc biệt hữu ích đối với những người có khó khăn về kiểm soát vận động.

Có thể áp dụng bằng cách:

  • Giảm tiếng ồn và yếu tố gây phân tâm.
  • Tập trung vào từng động tác.
  • Thực hiện từng bước rõ ràng.
  • Không vội vàng chuyển sang động tác tiếp theo.

Chương trình tập luyện Parkinson toàn diện

Một chương trình phục hồi toàn diện có thể kết hợp nhiều thành phần thay vì chỉ tập một loại bài tập.

Thành phần Mục tiêu chính
Aerobic Cải thiện sức bền và khả năng hoạt động
Sức mạnh Duy trì cơ bắp và chức năng
Tầm vận động Giảm hạn chế vận động và duy trì độ linh hoạt
Tư thế Hỗ trợ khả năng giữ tư thế thẳng
Thăng bằng Giảm nguy cơ té ngã
Hoạt động chức năng Cải thiện khả năng thực hiện ADL IADL
Hoạt động tâm trí – cơ thể Hỗ trợ cảm xúc và sự tập trung

Ví dụ một tuần vận động cho người Parkinson

Bảng dưới đây là khung tham khảo được xây dựng từ các thành phần và tần suất trong tài liệu ACSM, không phải một đơn thuốc tập luyện cá nhân hóa.

Ngày Hoạt động gợi ý
Thứ 2 Aerobic nhẹ + tầm vận động
Thứ 3 Tập sức mạnh + kéo giãn
Thứ 4 Aerobic + bài tập thăng bằng phù hợp
Thứ 5 Nghỉ hoặc vận động nhẹ
Thứ 6 Tập sức mạnh + tầm vận động
Thứ 7 Aerobic hoặc hoạt động yêu thích
Chủ nhật Nghỉ chủ động, đi bộ nhẹ hoặc kéo giãn

Điều chỉnh bài tập theo mức độ Parkinson

Không nên áp dụng cùng một chương trình cho tất cả người bệnh.

Parkinson giai đoạn nhẹ

Người bệnh có thể còn khả năng đi lại tương đối tốt và có thể tham gia nhiều dạng hoạt động. Mục tiêu là duy trì khả năng vận động, sức mạnh, sức bền và thăng bằng.

Parkinson giai đoạn trung bình

Cần chú ý hơn đến nguy cơ té ngã, hiện tượng “đóng băng”, thay đổi dáng đi và khả năng thực hiện các hoạt động hàng ngày.

Parkinson giai đoạn tiến triển

Cần ưu tiên an toàn, hỗ trợ thăng bằng, lựa chọn thiết bị phù hợp và có sự giám sát chuyên môn khi cần. Tài liệu ACSM đặc biệt lưu ý việc tránh sử dụng tạ rời nếu người bệnh có nguy cơ làm rơi hoặc khó kiểm soát dụng cụ.

Những sai lầm thường gặp khi tập luyện

1. Chờ đến khi bệnh tiến triển mới bắt đầu tập

Tài liệu ACSM nhấn mạnh rằng bắt đầu sớm là tốt hơn và cần duy trì để tiếp tục nhận được lợi ích.

2. Tập quá sức ngay từ đầu

Người bệnh nên bắt đầu từ mức phù hợp và tăng dần thời gian, cường độ.

3. Chỉ tập đi bộ

Đi bộ có giá trị nhưng chương trình toàn diện nên quan tâm thêm đến sức mạnh, tầm vận động, tư thế và thăng bằng.

4. Tập theo chương trình của người bệnh khác

Triệu chứng Parkinson thay đổi giữa từng người và thay đổi theo thời gian. Vì vậy chương trình cần được cá thể hóa.

5. Bỏ qua nguy cơ té ngã

Người có khó khăn về thăng bằng hoặc “đóng băng” khi đi bộ cần lựa chọn hình thức tập phù hợp và an toàn.

6. Tập nhưng không duy trì

Lợi ích của hoạt động thể chất phụ thuộc rất nhiều vào tính đều đặn. Việc duy trì lâu dài là một phần quan trọng của chiến lược phục hồi.

Vai trò của chuyên viên phục hồi chức năng

Người mắc Parkinson có thể hưởng lợi từ sự hướng dẫn của bác sĩ, chuyên viên vật lý trị liệu hoặc chuyên gia vận động có kinh nghiệm về Parkinson.

Chuyên viên có thể giúp:

  • Đánh giá dáng đi.
  • Đánh giá thăng bằng.
  • Xác định nguy cơ té ngã.
  • Lựa chọn bài tập phù hợp.
  • Điều chỉnh mức độ vận động.
  • Hướng dẫn kỹ thuật an toàn.
  • Điều chỉnh chương trình khi bệnh thay đổi.

Phục hồi Parkinson cần hướng đến ADL và IADL

Trong chăm sóc người cao tuổi, mục tiêu cuối cùng của phục hồi chức năng không chỉ là cải thiện một chỉ số vận động mà là giúp người bệnh duy trì sự độc lập.

Do đó, bài tập nên liên hệ với các hoạt động thực tế:

  • Đứng lên khỏi ghế.
  • Đi bộ đến phòng tắm.
  • Mặc quần áo.
  • Ăn uống.
  • Tắm rửa.
  • Làm việc nhà nhẹ.
  • Mua sắm.
  • Đi lại trong cộng đồng.
Một chương trình tập luyện tốt là chương trình giúp người bệnh làm được nhiều việc hơn trong cuộc sống hàng ngày. Vì vậy, đánh giá ADLIADL có thể giúp theo dõi hiệu quả phục hồi một cách thực tế hơn.

Quy trình xây dựng chương trình tập luyện

  1. Đánh giá tình trạng Parkinson và khả năng vận động hiện tại ↓
  2. Đánh giá nguy cơ té ngã và các khó khăn khi di chuyển ↓
  3. Xác định mục tiêu chức năng của người bệnh ↓
  4. Lựa chọn aerobic, sức mạnh, linh hoạt và thăng bằng phù hợp ↓
  5. Bắt đầu ở mức nhẹ và tăng dần ↓
  6. Theo dõi phản ứng của cơ thể và các triệu chứng ↓
  7. Điều chỉnh chương trình theo sự thay đổi của bệnh ↓
  8. Duy trì hoạt động lâu dài để bảo vệ chức năng

Khi nào cần thận trọng?

Người mắc Parkinson có nguy cơ té ngã, rối loạn vận động rõ rệt hoặc bệnh ở giai đoạn tiến triển nên được đánh giá chuyên môn trước khi tự xây dựng chương trình tập luyện. Đặc biệt cần chú ý nếu người bệnh có khó khăn khi đi lại, thường xuyên “đóng băng”, mất thăng bằng, khó kiểm soát dụng cụ tập hoặc gặp vấn đề về nuốt và giao tiếp.

Kết luận

Hoạt động thể chất là một thành phần quan trọng trong quản lý và phục hồi chức năng bệnh Parkinson. Theo ACSM, người mắc Parkinson có thể hưởng lợi từ chương trình kết hợp hoạt động aerobic, tập sức mạnh, tập tầm vận động và kéo giãn, đồng thời chú ý đến thăng bằng, tư thế và khả năng thực hiện các hoạt động hàng ngày.

Điều quan trọng nhất không phải là tập thật nặng mà là bắt đầu phù hợp, tăng dần, tập an toàn và duy trì lâu dài. Chương trình cần được điều chỉnh theo mức độ bệnh, triệu chứng, nguy cơ té ngã và mục tiêu chức năng của từng người.

Đối với người cao tuổi mắc Parkinson, mục tiêu cuối cùng của phục hồi không chỉ là “vận động tốt hơn” mà còn là đứng vững hơn, đi lại an toàn hơn, tự chăm sóc tốt hơn và duy trì sự độc lập trong cuộc sống.

Lưu ý y khoa: Bài viết được biên soạn dựa trên tài liệu Being Active When You Have Parkinson’s Disease của American College of Sports Medicine/Exercise is Medicine. Nội dung nhằm mục đích giáo dục sức khỏe và không thay thế đánh giá, chẩn đoán hoặc chương trình điều trị cá nhân của bác sĩ và chuyên viên phục hồi chức năng. Người bệnh Parkinson nên được hướng dẫn cá thể hóa khi có nguy cơ té ngã, bệnh tiến triển hoặc các vấn đề vận động phức tạp.

Câu hỏi thường gặp

Người mắc Parkinson có nên tập thể dục không?

Có. ACSM cho biết hoạt động thể chất thường xuyên có thể giúp giảm mức độ nghiêm trọng của các triệu chứng, cải thiện sức bền và khả năng đi lại.

Người Parkinson nên tập bao nhiêu phút mỗi ngày?

Tài liệu ACSM đề xuất bắt đầu với khoảng 5–10 phút/ngày và tăng dần hướng tới khoảng 30 phút; thời gian có thể chia nhỏ và cộng dồn trong ngày. Với hoạt động aerobic, tài liệu nêu tần suất 3–4 ngày/tuần.

Người Parkinson có thể tập sức mạnh không?

Có. ACSM khuyến nghị tập sức mạnh 2–3 ngày/tuần, bắt đầu nhẹ và tăng dần; có thể bắt đầu với 8–12 lần lặp cho mỗi nhóm cơ chính và một hiệp, sau đó tiến triển khi phù hợp.

Người Parkinson bị mất thăng bằng có nên đi bộ tập thể dục?

Cần đánh giá nguy cơ té ngã trước. Nếu có khó khăn về thăng bằng hoặc hiện tượng “đóng băng”, tài liệu ACSM lưu ý xe đạp trong nhà hoặc tập dưới nước có thể an toàn hơn đi bộ hoặc chạy trong một số trường hợp.

Người Parkinson giai đoạn nặng có còn nên tập không?

Có thể vẫn hưởng lợi từ hoạt động phù hợp. Tuy nhiên, chương trình cần được điều chỉnh theo khả năng và mức độ an toàn; người bệnh giai đoạn tiến triển có thể cần sự hỗ trợ của chuyên viên phục hồi chức năng hoặc chuyên gia vận động có kinh nghiệm về Parkinson.

Tài liệu tham khảo

  1. American College of Sports Medicine (ACSM). Being Active When You Have Parkinson’s Disease – Rx for Health.
  2. American College of Sports Medicine (ACSM). Being Active When You Have Parkinson’s Disease – Exercise is Medicine Handout.

Đăng nhận xét

X